Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

10 lý do fan Man City phải ganh tị với M.U

Man City có thể thi đấu thành công hơn M.U trong vài năm trở lại đây, song fan của họ vẫn còn rất nhiều lý do để ganh tị với các “đồng nghiệp” láng giềng.
Rooney và bàn thắng kinh điển vào lưới Man City
Rooney và bàn thắng kinh điển vào lưới Man City
1. Lịch sử
M.U sở hữu tinh thần chiến đấu đến hơi thở cuối cùng được hình thành từ thời của Sir Matt Busby khi họ chỉ mất 10 năm để vô địch châu Âu sau thảm họa hàng không Munich 1958. Tinh thần này được tiếp nối dưới triều đại của Sir Alex với màn lội ngược dòng ngoạn mục trước Bayern Munich ở trận chung kết Champions League 1999. Đấy là những thứ mà tiền của Man City không dễ dàng mua được.

2. Danh hiệu
M.U là một thế lực đáng sợ khi Giải VĐQG Anh đổi tên thành Premier League. Họ đăng quang tổng cộng tới 13 lần qua 23 mùa giải. Đối thủ gần nhất ở đấu trường này là Chelsea cũng chỉ 4 lần vô địch, trong khi Man City mới lần 2 đăng quang ở Premier League.


M.U rõ ràng có một bề dày lịch sử và truyền thống tốt hơn nhiều so với Man City. Tính tổng thể, Quỷ đỏ đã 20 lần vô địch giải Anh cùng 3 lần đăng quang ở Champions League, trong khi Man City mới chỉ 4 lần lên đỉnh ở giải quốc nội và 1 lần chinh phục Cúp C2 năm 1990.

3. Nhà hát của các Giấc mơ
Old Trafford với sức chứa 75.811 chỗ ngồi, hiện là SVĐ có sức chứa lớn nhất nước Anh. SVĐ này liên tục được nâng cấp, mở rộng để có thể đáp ứng lượng khán giả đến sân ngày một đông. 

Man City giờ sử dụng sân Etihad sau khi rời Maine Road năm 2003. Ban đầu nó mang tên City of Manchester, trước khi được đặt ngắn gọn như hiện tại khi được tiếp quản bởi Tập đoàn Abu Dhabi United năm 2008.

Mặc dù Etihad là sân hiện đại, song vẫn còn rất lâu nữa nó mới được các fan xem là “ngôi nhà” giống như Nhà hát của các Giấc mơ của các Manucian.   

4. Sự kình địch với các CLB khác
Man City không chỉ là đối địch duy nhất của M.U. Mối quan hệ đầy thù hận giữa nửa đỏ thành Merseyside và nửa đỏ thành Manchester được coi là một trong những mối quan hệ tồi tệ nhất trong thế giới bóng đá. Chưa hết, thập niên 1990 và đầu những năm 2000 còn chứng kiến cuộc chiến không đội trời chung giữa M.U và Arsenal với lát cắt là những màn va chạm nảy lửa giữa Roy Keane và Patrick Vieira hay vụ “pizza gate” nổi tiếng. 

Gần hơn nữa, M.U và Chelsea nổi lên như là hai thế lực thù địch lớn nhất với màn đụng độ tốn nhiều nước bọt giữa Sir Alex và Mourinho. Man City không có những mối quan hệ thù địch lớn kiểu này. Đơn giản đây là M.U và chỉ M.U mới có.

5. CĐV 
CĐV của M.U không chỉ ở Manchester mà ở khắp nơi trên thế giới. Không thể phủ nhận một sự thật rõ ràng là lượng fan của Quỷ đỏ là đông đảo nhất thế giới và áp đảo hoàn toàn so với Man xanh.


Bầu không khí mà fan M.U tạo ra cũng hết sức đặc biệt, ngay kể cả khi đội nhà thua trận, điển hình là trận thua 0-3 trước Liverpool năm ngoái ngay tại Old Trafford. Các CĐV hát vang điệp khúc “20 lần” (ám chỉ 20 lần vô địch Anh) từ mọi góc khán đài cho đến tận khi tiếng còi hết trận vang lên.  

Trái ngược hoàn toàn là hình ảnh fan Man City la ó HLV Mancini và cầu thủ đội nhà khi họ… đánh bại Swansea 1-0 vào tháng 10/2012. CĐV Man xanh thường thiếu kiên nhẫn và hiếm khi sát cánh cùng đội nhà khi mọi chuyện diễn ra không như ý muốn.  

6. Những cá nhân dị thường
M.U sở hữu đầy rẫy những cầu thủ cá tính, có thể làm náo nhiệt, bùng nổ Old Trafford. Các siêu sao như Eric Cantona, George Best, David Beckham hay Cristiano Ronaldo đều đã hóa thân vào CLB. Đó là mẫu cầu thủ tạo nên cảm xúc ở từng pha chạm bóng.

Man City không đủ khả năng để lôi kéo các ngôi sao tương tự. Độc giả có thể tranh cãi rằng Balotelli hoàn toàn có thể được đưa vào danh sách trên, song những gì “cá tính nhất” mà Balotelli thể hiện lại không nằm ở trên sân bóng. 

7. Thế hệ 1992 của M.U
Khi Beckham rời M.U đến Real 2003, nó là bước đầu cho sự tan vỡ của một tập thể đã chơi bóng với nhau 11 năm.  


Câu chuyện về thế hệ 1992 của M.U không khác gì câu chuyện cổ tích thời hiện đại. 6 cầu thủ trẻ khởi nghiệp từ đội trẻ và lên đến đỉnh cao là cú ăn ba lịch sử. Ryan Giggs, Nicky Butt, Gary Neville, Phil Neville, Paul Scholes và David Beckham sẽ luôn được nhớ đến như những cầu thủ M.U vĩ đại, với dòng máu United trong huyết quản và cùng nhau chinh phục mọi danh hiệu. “Thế hệ 1992” còn là nguồn cảm hứng lớn lao và đã được chuyển hóa thành các tác phẩm cũng như được dựng thành phim.          
       
 8. Các trận derby
Mặc dù gần đây Man City sở hữu tỷ lệ đối đầu với M.U đã tốt hơn (chắc không ai quên chiến thắng 6-1 tại Old Trafford), nhưng nhìn tổng thể Quỷ đỏ sở hữu thành tích tốt hơn hẳn. Trong 145 trận đã diễn ra, M.U thắng 57, hòa 45 và thua 43. Vẫn còn cách biệt tới 14 chiến thắng để Manucian có thể tự hào.

M.U cũng sở hữu số chiến thắng ngược dòng nhiều hơn ở các trận derby: 9 so với 3 của Man xanh.

9. Sir Alex
Trong triều đại 26 năm của Sir Alex Ferguson ở M.U, Man Ciy đã có tới... 15 nhà cầm quân khác nhau. 

Khi Sir Alex giải nghệ, ông trở thành nhà cầm quân giàu thành tích nhất ở Premier League với 13 Premier League, 5 FA Cup, 4 League Cup, 10 FA Charity/Community Shield, 2 Champions League, 1 Cúp C2, 1 Siêu Cúp, 2 Liên lục địa/FIFA Club World Cup.

Man City với áp lực thành công ngay lập tức với khoản tiền khổng lồ đổ vào, sẽ rất khó có thể có một “Sir Alex” như M.U.

10. Những đêm châu Âu huyền ảo
Champions League là sân chơi chứng kiến những đêm huyền ảo trong lịch sử M.U: chiến thắng 3-2 trước Juventus năm 1999, 2-1 Bayern Munich ở trận chung kết tại Nou Camp, đêm mưa bão tại Moscow trước Chelsea hay màn hủy diệt Roma 7-1.  

  

Trong khi đó, châu Âu vẫn là nỗi xấu hổ của Man City. Thành tích tốt nhất của họ ở đấu trường Champions League là lọt tới vòng 1/8. Họ cần có thêm thời gian để cạnh tranh với những gã khổng lồ của bóng đá châu Âu. 

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015

M.U đạt thỏa thuận cá nhân với Ramos, sắp có Romero

Báo chí Anh đưa tin, Manchester United đã đạt được thỏa thuận cá nhân với trung vệ Sergio Ramos và mấu chốt của vụ chuyển nhượng lúc này chính là cái gật đầu của Real Madrid.
Ramos đang trên đường tới Manchester
Ramos đang trên đường tới Manchester
M.U coi là Ramos là ưu tiên chuyển nhượng hàng đầu trong mùa Hè này nhưng vấp phải sự kháng cự mãnh liệt từ phía Real. Tuy nhiên, theo nguồn tin của Daily Star, trung vệ 29 tuổi người Tây Ban Nha đã có cuộc nói chuyện thẳng thắn với chủ tịch Florentino Perez và kết quả cho thấy anh đang trên đường tới thành phố Manchester khoác áo đội bóng mới trong vài tuần nữa.

Tờ El Pais trước đó có đưa tin, chủ tịch Perez từ chỗ tuyên bố chỉ bán Ramos với giá 90 triệu euro nay đã thay đổi lập trường khi giảm giá xuống còn 2/3, tương đương 60 triệu euro. Người đứng đầu Nhà trắng cũng lên kế hoạch sang Trung Quốc xem Real đá giao hữu, đồng thời làm rõ tương lai của Ramos. 

Mối quan hệ giữa Ramos và Real đang cực kỳ căng thẳng sau khi hai bên không tìm thấy tiếng nói chung trong chuyện gia hạn. Ramos muốn được tăng lương mới ký mới, trong khi Real chỉ đảm bảo trung vệ này sẽ được trao băng đội trưởng thay Iker Casillas nếu tiếp tục ở lại sân Bernabeu.   

Chủ tịch Perez cũng luôn khẳng định Real sẽ để Ramos gia nhập M.U trong trường hợp thủ thành David de Gea đi theo chiều ngược lại. 

Chưa biết chừng Romero sẽ thay thế De Gea bắt chính tại M.U mùa tới

Trở lại với M.U, đội bóng của HLV Louis van Gaal nhiều khả năng đón thủ thành Sergio Romero trong 24 giờ tới. Thông tin này được tiết lộ bởi chuyên trang chuyển nhượng Tutto Mercato Web. Romero, 28 tuổi, được coi là người sẽ thay thế Victor Valdes sắp chia tay M.U như chia sẻ của “Tulip thép”. 

Romero hiện là thủ môn số 1 của ĐT Argentina, anh cũng là thủ thành có số lần giữ sạch lưới nhiều nhất ở World Cup 2014. Romero cũng thể hiện phong độ tuyệt vời ở Copa America 2015 với tổng cộng 18 pha cứu thua trong 7 trận, góp công lớn vào vị trí á quân của đội bóng xứ sở Tango. 

Suarez lập công, Barca đánh bại đội bóng của Gerrard

Barca vừa có khởi đầu suôn sẻ trong chuyến du đấu hè 2015 khi vượt qua chủ nhà Los Angeles Galaxy.
su-5384-1437541512.jpg
Luis Suarez giữ vững phong độ ghi bàn mùa trước. Ảnh: Reuters
Kết quả: Barca 2-1 Los Angeles Galaxy
Bàn thắng: Suarez 45', Sergi Roberto 56' - Meyer 90'
Sau kỳ nghỉ hè, Luis Suarez tái xuất với phong độ cao khi thực hiện một loạt pha dứt điểm nguy hiểm về phía khung thành LA Galaxy và trực tiếp ghi bàn mở tỷ số. Chơi thay Xavi ở tuyến giữa, tiền vệ trẻ Sergi Roberto cũng có một ngày thi đấu thành công với bàn nhân đôi cách biệt. Chủ nhà LA Galaxy chỉ gỡ được một bàn danh dự nhờ cú đánh đầu của Tommy Meyer.
Trận giao hữu với LA Galaxy là trận đầu tiên của Barca trong chuyến du đấu hè. Và đây cũng là cơ hội để HLV Luis Enrique thử nghiệm các cầu thủ trẻ khi có tới tám cầu thủ từng thi đấu cho đội B mùa trước vào sân. Không làm ông thầy thất vọng, các cầu thủ này thi đấu vững vàng trong suốt hiệp hai và bảo vệ thành công chiến thắng.
Một trong những điểm trừ hiếm hoi của trận đấu có thể là việc Barca không thể đưa vào sân một số cầu thủ quan trọng vừa dự Copa America. Do được nghỉ bù, Messi, Neymar, Dani Alves, Bravo và Mascherano đều chưa trở lại. Suarez do vậy phải đá cặp với Pedro và Rafinha trong đội hình xuất phát.
Bù đắp cho việc thiếu các ngôi sao bên phía Barca là cuộc đối đầu giữa Suarez và đồng đội cũ tại Liverpool, Steven Gerrard. Hai cầu thủ này từng rất thân thiết trong thời gian thi đấu tại Anh và suýt đưa đội chủ sân Anfield tới chức vô địch Ngoại hạng mùa 2013-2014.
a3-5233-1437546708.jpg
Suarez và Gerrard đối đầu với nhau trên sân Pasadena trong sự cổ vũ cuồng nhiệt.
Trong 45 phút tái ngộ với vị trí đối thủ của nhau, Suarez cho thấy phong độ đỉnh cao so với Gerrard khi chơi nổi bật trên hàng công Barca. Tiền đạo này thậm chí suýt mở tỷ số ngay đầu trận với pha sút căng chân trái đi vọt xà. LA Galaxy chỉ có thể ngăn được Suarez đến phút 45 khi để lọt lưới sau một cú vô lê chân trái.
HLV Enrique đã thay gần như toàn bộ đội hình Barca sau giờ nghỉ (chỉ giữ lại hậu vệ cánh Douglas), nhưng các cầu thủ mới vẫn duy trì được thế trận tấn công. Không chỉ vậy, đội tân vô địch Champions League châu Âu còn ghi thêm bàn thắng nhờ cú sút căng từ 10 m của Sergi Roberto.
Với việc Gerrard và một ngôi sao khác là Robbie Keane ra nghỉ trong hiệp hai, LA Galaxy chẳng những không chơi chùng xuống mà còn thi đấu hiệu quả hơn. Nếu may mắn, Lassiter đã có thể sớm rút ngắn tỷ số xuống 1-2 ở phút 74 trong pha một đối một. Mãi đến phút 90 đội chủ nhà mới có bàn danh dự khi Meyer tung cú đánh đầu cận thành từ quả phạt góc.
Sau trận thắng LA Galaxy, Barca còn hai trận giao hữu nữa tại Mỹ gặp Man Utd và Chelsea. Đây là các trận nằm trong khuôn khổ giải International Champions Cup.
a2-5912-1437546708.jpg
Hai cựu sao Liverpool đổi áo cho nhau nhân ngày tái ngộ.

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

Sterling sẽ kiếm được bao nhiêu tiền tại Man City?

Raheem Sterling sẽ “bỏ túi” ít nhất là 160.000 bảng/tuần, chưa kể các khoản thưởng, sau khi hoàn tất thủ tục gia nhập Man City từ Liverpool.
Mức lương của Sterling chẳng thua kém siêu sao nào ở Etihad
Mức lương của Sterling chẳng thua kém siêu sao nào ở Etihad
Cầu thủ 20 tuổi luôn một mực khẳng định mình “không vì tiền”, nhưng thật khó để người khác không nghi ngờ tính trung thực của anh. Bởi đến với sân Etihad, anh sẽ được nhận mức lương tổng cộng lên tới 180.000 bảng/tuần, hấp dẫn hơn nhiều con số 100.000 bảng/tuần Liverpool đề nghị, và cao gấp 5 lần những gì anh nhận tại Anfield (35.000 bảng/tuần) theo hợp đồng cũ.

Sterling sẽ được tiến hành kiểm tra sức khỏe ở Manchester vào ngày mai, trước khi thỏa thuận những điều khoản cuối cùng với nhà vô địch nước Anh mùa 2013/14 để kí một hợp đồng dài hạn và cùng các đồng đội mới dự chuyến du đấu Hè.

Như vậy, mức thu nhập của Sterling đã tăng với tốc độ chóng mặt chỉ trong ít năm qua. 5 năm về trước, anh nhận vỏn vẹn 400 bảng/tuần khi còn khoác áo QPR, và rồi được Liverpool chiêu mộ với mức lương 2.000 bảng/tuần.

Sterling đã có bước tiến vượt bậc sau 5 năm

Sterling kí hợp đồng mới có thời hạn 5 năm với đội chủ sân Anfield vào tháng 12 năm 2012, nhưng khi bản hợp đồng ấy mới đi qua được phân nửa, nó đã trở nên không còn tương xứng với đà phát triển của cầu thủ này. Chí ít thì chính anh và người đại diện Aidy Ward của anh đã nghĩ như vậy.

Với mức thu nhập mới ở Etihad, Sterling sẽ “ngồi chung mâm” với những ngôi sao được Man City đãi ngộ hậu hĩnh nhất. Đó là một sự ưu ái đặc biệt dành cho cầu thủ trẻ người Anh, cho dù anh chỉ mới bước sang tuổi 20.

Về mặt tài chính, Sterling xem như đã yên tâm. Nhưng về tinh thần, anh đang chịu sự “khủng bố” khá nặng nề từ các “fan cuồng” của The Kop. Mới đây, cảnh sát đã phải tiến hành điều tra về một số lời đe dọa cũng như phân biệt chủng tộc khủng khiếp gửi tới tuyển thủ Anh và cả con gái anh trên mạng xã hội.

Người phát ngôn của đồn cảnh sát Merseyside chia sẻ: “Ngôn ngữ sử dụng trong những tweet ấy thật là kinh tởm. Chúng tôi coi đây là những sự đe dọa cực kỳ nghiêm trọng, và sẽ điều tra làm rõ sự việc. Những kẻ gây rối sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật”. 

M.U sẽ không phải hối tiếc vì bán Van Persie

CĐV M.U lúc này có thể chia làm hai luồng tâm trạng: Tiếc nuối và hài lòng. Một nửa tiếc nuối cho chân sút từng kéo cả đoàn tàu màu đỏ tới chức vô địch mùa 2012/13, và nửa còn lại hài lòng chứng kiến chàng cầu thủ “quá đát” này rời đội.
Van Persie đã không còn là chính mình khi rời Old Trafford
Van Persie đã không còn là chính mình khi rời Old Trafford
Với vỏn vẹn 2 bàn thắng ghi được suốt từ đầu năm 2015, Van Persie rõ ràng đã sa sút phong độ đáng báo động, nếu so sánh với thời kỳ đỉnh cao của chính anh. Còn nhớ, anh đã ghi tới 35 bàn trong năm 2011, để rồi khép lại mùa bóng 2011/12 với 30 lần lập công tại Premier League. Thành tích ấy giúp Arsenal cán đích thứ 3 chung cuộc. Percy cũng là chân sút duy nhất ghi bàn vào lưới 17 đội bóng khác nhau chỉ trong vòng 1 mùa giải năm đó.

Tháng 8/2012, chân sút người Hà Lan gia nhập M.U với giá 24 triệu bảng. Anh khép lại năm đó với 27 lần lập công, chỉ kém 8 bàn so với thành tích của 1 năm trước đó. Cuối mùa 2012/13, một lần nữa Van Persie giành danh hiệu “Vua phá lưới” Premier League, chính xác là 26 bàn thắng sau 38 vòng đấu.

Tuy nhiên, dù đã có mùa giải khởi động không thể hoàn hảo hơn với “Quỷ đỏ”, nhưng con số 19 bàn ở Premier League trong năm 2013 lại là một sự sa sút nữa so với năm 2012, khác biệt vẫn là 8 bàn.

Những chấn thương liên miên đã "giết chết" sự nghiệp của Van Persie

Dưới thời tân HLV David Moyes, mùa 2013/14 Van Persie đã khởi đầu khá tốt, lập cú đúp vào lưới Swansea ngay trong ngày khai mạc. Nhưng rồi phong độ ấy đã không được duy trì, Percy đá ít hơn mùa 2012/13 tới 17 trận, chỉ ghi được 12 bàn sau những chấn thương liên miên.

Kể từ đó, anh chẳng bao giờ còn là chính mình nữa. Kết thúc tháng 12 năm 2014, Van Persie chỉ có được 13 lần lập công ở Premier League.

Dưới thời Louis van Gaal, Van Persie được kỳ vọng sẽ tìm lại phong độ nhờ sự hiểu ý với ông thầy đồng hương, cũng như sau một kỳ World Cup 2014 khá thành công. Nhưng những chấn thương vẫn không buông tha anh, và tới thời điểm này của năm 2015, chân sút 31 tuổi mới chỉ 2 lần lập công.

Giải VĐQG Thổ Nhĩ Kỳ có thể sẽ là “đất diễn” phù hợp cho những ngôi sao bị M.U hắt hủi, như Van Persie và Nani. Họ thậm chí có thể tìm lại sự tự tin, tìm lại sự thính nhạy trước khung thành đối phương ở một mảnh đất ít sức ép hơn. Nhưng có một điều chắc chắn, “Quỷ đỏ” sẽ không phải nuối tiếc vì đã chia tay họ.

Van Persie hoàn tất kiểm tra sức khỏe ở Fenerbahce
Dự kiến, Van Persie sẽ được CLB Thổ Nhĩ Kỳ giới thiệu vào cuối ngày hôm nay, tại SVĐ Sukru Saracoglu, sau khi buổi kiểm tra sức khỏe đã được hoàn tất đêm qua. Cầu thủ 31 tuổi sẽ kí hợp đồng 3 năm, nhận lương 240.000 bảng/tuần, cho dù hiện Fenerbahce và M.U vẫn chưa thống nhất được hình thức thanh toán.

Một vài hình ảnh buổi kiểm tra sức khỏe của Van Persie ở Fenerbahce:




Càng cố sửa sai vụ Casillas, Perez càng ‘đổ dầu vào lửa’

Chủ tịch Real Madrid Florentino Perez đã vội vã tổ chức lễ chia tay thủ môn Iker Casillas tại Bernabeu, chỉ 25 giờ sau khi “thánh Iker” thông báo việc anh trở thành thành viên của Porto. Đây là động thái nhằm trấn an các CĐV của ông chủ “Nhà trắng”, nhưng Perez lại khiến tình hình càng trở nên tồi tệ hơn.
Chủ tịch Perez khẳng định ông không ép Casillas rời Real
Chủ tịch Perez khẳng định ông không ép Casillas rời Real
Như đã biết, vào lúc 12 giờ trưa hôm Chủ nhật vừa qua, chỉ có duy nhất Casillas xuất hiện trong cuộc họp báo chia tay Real sau 25 năm gắn bó. Hình ảnh thủ thành 34 tuổi người Tây Ban Nha bật khóc mà không có thành viên nào khác của Real ở cạnh bên khiến Perez bị chỉ trích đã hành xử quá “cạn tàu ráo máng”.

Như để xoa dịu dư luận, người đàn ông quyền lực nhất của Real đã chữa thẹn bằng cách đề nghị Casillas trở lại Bernabeu để chia tay các CĐV lần thứ 2. Trong buổi lễ chia tay được tổ chức lúc 13 giờ chiều qua, bất chấp đang giữa giờ nghỉ trưa, đã có khoảng 2.000 CĐV đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha có mặt ở Bernabeu.

Dù được chào đón nồng nhiệt, Casillas lại không trả lời bất kỳ câu hỏi nào khi xuất hiện cùng với tất cả những danh hiệu anh đã giành được cùng Real. Thủ môn đã gắn bó với Real từ năm 1990 này chỉ mỉm cười và tuyên bố ngắn gọn: “Đây thực sự là lần cuối cùng tôi gửi lời chào tạm biệt đến các bạn. Tôi rất tiếc vì không thể nói gì khác. Dù gì đi nữa thì chúng ta vẫn sẽ nhớ mãi những khoảnh khắc tuyệt diệu từng có được cùng nhau”.

Casillas và các danh hiệu mà anh giành được cùng Real

Trong khi đó, có cảm giác chủ tịch Perez chẳng quan tâm đến Casillas mà chỉ muốn tận dụng buổi lễ chia tay để bảo vệ mình trước búa rìu dư luận. Phát biểu trước đám đông, Perez cho biết: “Tôi đã lên kế hoạch tổ chức buổi lễ chia tay này, dù Iker có đến hay không. Tất nhiên là tôi muốn Iker có mặt ở đây, bởi cậu ấy là người đội trưởng vĩ đại của Real”.

“Hôm nay có gì thay đổi so với hôm qua hay không. Tôi khẳng định là “không”. Theo tôi, Iker không chỉ là thủ môn hay nhất lịch sử bóng đá Tây Ban Nha, mà cậu ấy còn là một con người đáng ngưỡng mộ. Tất cả chúng tôi đều rất yêu quý và tôn trọng cậu ấy”.

“Ngày hôm qua, Iker chỉ có một mình trong cuộc họp báo đơn giản là vì cậu ấy muốn thế. Dù không muốn chuyện đó xảy ra, nhưng chúng tôi vẫn phải tôn trọng quyết định của cậu ấy. Real đang cố gắng thu xếp một trận đấu giao hữu với Porto trong thời gian sớm nhất có thể”.

“Iker rời Real vì cậu ấy muốn thay đổi CLB. Chúng tôi không thể làm gì khác khi Iker có quyền được chơi cho đội bóng nào mà cậu ấy thích. Ở Real không ai yêu cầu Iker phải rời đi. Cách đây ít hôm Iker đã nhận được lời đề nghị từ Porto, và chính cậu ấy đã bảo chúng tôi nên xem xét về vụ chuyển nhượng một cách nghiêm túc. Chúng tôi đã làm theo yêu cầu của Iker và giờ thì mọi chuyện đã được hoàn tất”.

Trước khi kết thúc bài phát biểu, Perez thậm chí còn tuyên bố “tôi muốn Casillas giải nghệ ở Bernabeu” và “cánh cửa Real luôn rộng mở chào đón Casillas trở lại”. 

Tuy Perez đã nói như vậy, các fan của Real vẫn tỏ ra rất bức xúc với cái cách mà ông đã đối xử với một công thần như Casillas. Bằng chứng là ngoài việc kêu gọi Real giữ chân Sergio Ramos trước sự chèo kéo của M.U, không ít CĐV Real đã hô vang thông điệp yêu cầu Perez từ chức. 

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

Chuyển nhượng Hè 2015: Châu Âu đại chiến vì Arda Turan

Nếu tính theo mật độ xuất hiện trên báo chí, thì Arda Turan xứng đáng có mặt trong nhóm những nhân vật “hot” nhất của kỳ chuyển nhượng Hè năm nay, ngang hàng với những Paul Pogba hay Arturo Vidal.
Turan đã công khai mong muốn rời Atletico
Turan đã công khai mong muốn rời Atletico
Quyết định công khai mong muốn rời Atletico Madrid trong mùa Hè này đã mang lại hiệu quả như Arda Turan và người đại diện của anh mong đợi. Ngay sau khi thông báo được đưa ra, một loạt ông lớn đã nhảy vào tranh giành chữ ký của cầu thủ người Thổ Nhĩ Kỳ. Trong số đó, Chelsea và Barca là những đội tỏ ra tích cực nhất.

HLV Luis Enrique cuả Barca được cho là đã đưa Turan lên đầu danh sách cần chiêu mộ trong nỗ lực tăng cường lực lượng để phục vụ mục tiêu bảo vệ các chức vô địch mà Barca vừa giành được. Enrique muốn có một cầu thủ có kinh nghiệm, đã chơi bóng ở trình độ cao nhất và có thể chơi được ở nhiều vị trí. Turan, 28 tuổi, từng vô địch La Liga và vào chung kết Champions League với Atletico, có thể đá cánh cũng như tiền vệ trung tâm, chính là người đáp ứng được hoàn hảo tất cả những yêu cầu đó.



Nhưng trong khi Barca tin tưởng sức hút của họ là đủ mạnh để Turan chấp nhận về Nou Camp “tập chay” cho tới tháng 1/2016, khi lệnh cấm chuyển nhượng của Barca hết hiệu lực, Chelsea xuất hiện. The Blues cũng quyết chiêu mộ Turan theo lời khuyên của Diego Costa. Điều quan trọng là những phẩm chất của Turan cũng phù hợp với các tiêu chí của HLV Mourinho, người tỏ ra đặc biệt ưa dùng các cầu thủ tới từ Atletico Madrid. Courtois, Luis, Costa, Falcao đều từng chơi bóng ở Vicente Calderon.

Tuy nhiên, Chelsea vẫn còn phải đi một quãng đường dài nếu muốn có được Turan. Và sẽ còn nhiều đội bóng muốn làm cho quãng đường ấy dài hơn, với Arsenal là cái tên mới nhất. Về tiền bạc và sức hút, Arsenal đều không bằng Chelsea hay Barca. Nhưng họ có... Santi Cazorla. Cầu thủ đa năng người TBN vốn là mục tiêu của Atletico; quan trọng hơn, anh là sự thay thế trực tiếp cho Turan trong trường hợp một cuộc đổi chác diễn ra như mong muốn của Pháo thủ.

Trong khi đó, tờ Daily Mail khẳng định, Turan đang chờ một đề nghị từ... Man United!

Không thể ngăn cản 'sở hữu bên thứ ba'

Bóng đá thế giới vận hành không ngừng với những thay đổi, trong đó vấn đề chuyển nhượng cầu thủ chịu ảnh hưởng lớn bởi Luật Bosman trước đây và bây giờ là chuyện sở hữu bên thứ ba.
Nhờ có “sở hữu bên thứ ba” mà Porto và Atletico có được Falcao
Nhờ có “sở hữu bên thứ ba” mà Porto và Atletico có được Falcao
KHÔNG CÓ GÌ PHỨC TẠP 
Xu thế mới của bóng đá thế giới là bên thứ ba kiểm soát một phần quan trọng vấn đề chuyển nhượng của nhiều ngôi sao, đặc biệt là các ngôi sao Nam Mỹ. LĐBĐ thế giới (FIFA) rất muốn cấm hình thức này nhưng nó nằm ngoài khả năng của FIFA, bởi nó đã quá phổ biến và không có gì quá phức tạp hoặc gây rối rắm cho sự vận hành chung. Một ví dụ tiêu biểu mang tính thời sự cao là trường hợp của ngôi sao Radamel Falcao của Colombia. 

Doyen Sports Group (DSG), một công ty môi giới thể thao, đã bỏ ra 11 triệu euro mua lại 55% quyền sử hữa Falcao, nhờ đó giúp cầu thủ này chuyển từ River Plate (Argentina) sang FC Porto (Bồ Đào Nha) với giá 20 triệu euro. Năm 2011, Falcao gây ngạc nhiên lớn khi từ Porto đến Atletico Madrid với giá 40 triệu euro, tức DSG sẽ có 22 triệu euro (tương đương 55%), lãi ngay 11 triệu euro. 


Atletico lúc đó nợ hơn 500 triệu euro, lấy đâu ra số tiền lớn như thế mua Falcao? Thật sự, đội bóng thành Madrid chỉ phải trả 18 triệu euro, còn 22 triệu euro sẽ do DSG chi trả cho Porto, tức họ lại mua 55% giá trị sử dụng Falcao. Công ty này đặt cược vào việc Falcao sẽ tăng giá khi rời Atletico, và sự thật là Rojiblancos đã bán anh cho AS Monaco với giá 60 triệu euro. Như thế, cả Atletico, Falcao và DSG cùng có lợi. Sau 2 lần Falcao đổi CLB, từ số tiền đầu tư ban đầu là 11 triệu euro, DSG đã có 33 triệu euro, lãi 22 triệu euro! Nói đi thì phải nói lại, nếu Falcao không thành công và được bán với giá không cao như thế, thì khi đó vụ đầu tư của DSG sẽ lỗ nặng!  

KÌM NHAU ĐỂ SỐNG 
Như vậy, cách vận hành của hình thức sở hữu thứ ba cũng khá đơn giản, giống một doanh nghiệp có nhiều cổ đông. UEFA (LĐBĐ châu Âu) và FIFA không muốn bởi giống một công ty càng nhiều cổ đông thì càng phức tạp mỗi khi vận hành một chính sách. Tác động tiêu cực của nó tới thế giới bóng đá là cầu thủ bị chi phối bởi quá nhiều phe, từ CLB chủ quản, các bên sở hữu thứ ba (sau này có thể là sở hữu thứ tư, thứ năm...), CLB muốn mua cầu thủ ấy. Trước đây và hiện nay theo hình thức phổ biến ở châu Âu, là chỉ có một đội sở hữu 100% quyền sử dụng một cầu thủ, khi đội bán anh ta cho một CLB mới thì CLB đó cũng phải sở hữu 100% quyền sử dụng “món hàng”. 


Tuy nhiên, vấn đề đặt ra nằm ở câu chuyện tài chính. Không phải đội bóng nào cũng có sẵn tiền mua ngôi sao, ví dụ trường hợp Falcao. Porto và Atletico phải nhờ sở hữu thứ ba mới có thể mua được chân sút này và nhờ đó họ thành công trên sân cỏ. Như vậy, nhờ sở hữu thứ ba mà chuyện mua ngôi sao, siêu sao không còn là đặc quyền của một số ít đội như Chelsea, Real Madrid, Man City, Man United. Đó được xem là một tác động tích cực tới bóng đá và nó hoàn toàn phù hợp với tiêu chí “rút ngắn khoảng cách giữa các đội bóng” mà UEFA đang hướng tới nhưng vẫn... bất lực trong việc tìm ra giải pháp. 

Việc có nhiều bên cùng sở hữu một cầu thủ còn tránh trường hợp “món hàng” bị một bên sở hữu (CLB chủ quản) làm khó đến cùng, như vụ Harry Kewell bị Leeds United “làm mình làm mẩy” trước khi được đến Liverpool trước đây. Chia để trị là cách thức phổ biến trong mọi ngành, mà bóng đá là ngành chậm chạp trong việc thay đổi bởi một phần là vì FIFA và UEFA cai quản theo cách độc đoán, dẫn đến những ví dụ “phá rào” như vụ Luật Bosman ra đời. Sở hữu thứ ba là một trường hợp khác phá vỡ sự “độc quyền” đó, tất nhiên vẫn cần những quy định rạch ròi, rõ ràng bảo vệ quyền lợi của các bên liên quan.  

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

Những chiến thắng với tỉ số khó tin nhất lịch sử bóng đá

Hôm qua (30/6) xứng đáng được xem là một ngày lịch sử với Paide Linnameeskond, bởi đội bóng này đã giành được chiến thắng khó tin 31-0 trước Raudteetoolised ở cúp QG Estonia. Nhân sự kiện trên, chúng ta hãy cùng điểm lại một số trận đấu có tỷ số siêu đậm trong lịch sử bóng đá thế giới.
Quá bức xúc với trọng tài, các cầu thủ L'Emyrne đã tạo ra một trong những trận cầu điên rồ nhất
Quá bức xúc với trọng tài, các cầu thủ L'Emyrne đã tạo ra một trong những trận cầu điên rồ nhất
1. A.S Adema 149-0 Stade Olympique L'Emyrne (2002)
Để phản đối quyết định của trọng tài, các cầu thủ Stade Olympique L'Emyrne đã liên tục sút bóng về lưới nhà để tạo nên một trong những trận cầu điên rồ nhất. Sau sự kiện đó, một số thành viên của đội bóng ở Madagascar này đã bị phạt vì làm băng hoại giá trị bóng đá.

2. Plateau United Feeders 79-0 Akurba (2013)
Sau khi ghi được 7 bàn vào lưới Akurba trong hiệp 1, CLB Plateau United Feeders của Nigeria còn chọc thủng lưới Akurba thêm 72 lần ở hiệp đấu thứ 2. Kết quả khó tin này khiến cầu thủ 2 bên bị treo giò vĩnh viễn vì xem thường khán giả. 

3. Police Machine 67-0 Babayaro (2013)
Đây là trận đấu diễn ra cùng thời điểm với trận đấu giữa Plateau United Feeders và Akurba. Khi Babayaro để thua quá đậm, không có gì khó hiểu khi các cầu thủ của họ cũng như toàn bộ đồng nghiệp bên phía Police Machine bị cấm thi đấu suốt đời. 


4. Arbroath 36-0 Bon Accord (1885)
Đội bóng của Scotland là Arbroath tỏ ra quá mạnh so Bon Accord khi nã vào lưới đối thủ tội nghiệp của mình tới 36 bàn. Đây là trận đấu mà cầu thủ mới 18 tuổi John Petrie đã tỏa sáng rực rỡ với chiến tích ghi được 13 bàn thắng.

5. Tallinna Infonet 36-0 Virtsu Jalgpalliklubi (2015)
Đây cũng là một trận đấu ở cúp QG Estonia, và nó mới diễn ra cách đây vài tuần. Qua những chiến thắng quá cách biệt của Tallinna Infonet và Paide Linnameeskond, có thể thấy bóng đá Estonia đang tồn tại một vấn đề là khoảng cách giữa một số đội bóng rất chênh lệch. 

6. Dundee Harp 35-0 Aberdeen Rovers (1885)
Dundee Harp vùi dập Aberdeen Rovers “phũ” tới mức, người ta thậm chí còn nhầm lẫn trong việc đếm số bàn thắng được ghi. Trong cuộc họp báo sau trận, trọng tài cũng phải thừa nhận ông gặp khó khăn trong việc đếm số lần cầu thủ Dundee Harp làm tung lưới đối phương. Theo ông “vua áo đen” thì ông đã công nhận 37 bàn, nhưng các cầu thủ Dundee Harp lại khẳng định họ chỉ ghi được có 35 bàn mà thôi.

7. Australia 31-0 American Samoa (2001), Paide Linnameeskond 31-0 Raudteetoolised (2015)
Ở trận đấu với American Samoa (vòng loại World Cup 2002), Australia cũng làm được điều tương tự như những gì Paide Linnameeskond vừa làm trước Raudteetoolised, đó là buộc thủ môn đối phương phải vào lưới nhặt bóng 31 lần. Đây là trận đấu mà tiền đạo Archie Thompson đã ghi được tới 13 bàn. Mặc dù thể hiện sức mạnh vượt trội so với American Samoa, Australia lại lỡ hẹn với World Cup 2002 vì thua Uruguay ở trận tranh play-off. Do không muốn sống mãi ở trong vùng trũng với những đối thủ yếu như American Samoa, Australia đã gia nhập LĐBĐ châu Á và nhận được nhiều sự tôn trọng ở sân chơi mới.


8. Tahiti 30-0 Cook Islands (1971) 
Ở giải vô địch Nam Thái Bình Dương diễn ra năm 1971, Tahiti đã nghiền nát Cook Islands với tỷ số 30-0. Dù thắng đậm như vậy, đội bóng này lại phải dừng bước ở bán kết khi thất bại 1-2 dưới tay New Hebrides. Đáng chú ý, New Hebrides cũng chẳng phải là đối thủ quá sừng sỏ, bằng chứng là họ đã thảm bại tới 1-7 trước New Caledonia ở trận tranh ngôi vô địch.

9. Villarreal 27-0 Navata (2009)
Để khởi động cho mùa giải 2009/10, Villarreal đã đá giao hữu với Navata và giành được chiến thắng với tỷ số 27-0. Trận này tân binh Jonathan Pereira đã tỏa sáng rực rỡ khi đóng góp tới 7 bàn thắng cho Tàu ngầm vàng, trong khi Joseba Llorente và Ruben Marcos mỗi người lập được 1 cú poker.

10. Preston North End 26-0 Hyde United (1887)
Thắng lợi 26-0 của Preston North End trước Hyde United đến giờ vẫn là trận thắng có tỷ số cao nhất trong lịch sử cúp FA. Rất tiếc cho Preston North End là sau khi vùi dập Hyde United không thương tiếc, họ lại không thể đăng quang ở cúp FA mùa giải 1887/88 vì thua Bromwich Albion 1-2 trong trận tranh ngôi vô địch.